Làm quạt truyền thống làng Vác



Tìm nhà cụ khá khó. Dưới sự hướng dẫn và hỏi đường của “chủ tịch” và sự giúp đỡ nhiệt tình của các bác sống cùng khu, cả nhóm cuối cùng cũng tìm được đến nhà cụ.
Làng Vác ngày xưa có nghề làm quạt, nhưng giờ họ chuyển sang làm chuồng chim bằng tre, trúc hết rồi.
Cụ Thể là một trong số ít những người tiếp tục làm quạt. Dù đã 95 tuổi, nhưng cụ vẫn tự tay mình làm mọi thứ để hoàn thành một chiếc quạt 100% thủ công đúng kiểu truyền thống. Cụ là người cuối cùng trong làng còn tự tay làm mọi khâu như vậy.
Cụ Thể làm quạt từ năm 12,13 tuổi ( tức khoảng năm 1933). Hơn 80 năm, cụ vẫn miệt mài làm quạt dưới mái hiên ngôi nhà lợp ngói kiểu cũ. Dù các con cụ chu cấp, nhưng cụ nói vẫn còn sức, vẫn muốn làm quạt cho đỡ buồn. Quạt của cụ người ta mua buôn, bán cả ở Sài Gòn, người ta nhặt dần cũng bán được. Mỗi cái quạt bán giá gốc chỉ 1000 đồng con, mất 3 tháng thì làm được 1 vạn cái. Mỗi ngày tuy không kiếm được bao nhiêu, chỉ vài chục nghìn nhưng cũng đủ.
Quạt của cụ xếp thân bằng tre nứa, tự tay chặt, vát, xoè ra bằng một dụng cụ chuyên dụng cổ kì lạ mà chắc hẳn những đứa như chúng tôi chắc cả đời chẳng khi nào gặp được, dán bằng thứ hồ trong và ướt, dán bằng giấy in hoa tím, đúng kiểu mà cậu bạn cùng đoàn phải thốt lên:” Hình in trên quạt này từ lâu lắm rồi bây giờ không thấy nữa.”
Chiếc quạt đơn giản, cũng không được bền chắc như những chiếc quạt công nghiệp ngày nay thường thấy với chất liệu nhựa hay vải cứng, nhưng giữ nguyên giá trị về mặt tinh thần, về một truyền thống lâu đời mà có lẽ sẽ thất truyền nếu chúng ta không tìm đến, không coi trọng hay giữ gìn.
Cụ bảo:” Chúng mày làm quạt làm gì. Các cụ làm thì vui thế thôi, chứ mỗi cái có 1 nghìn con, chúng mày làm thì kiếm sao được tiền.”
Nghe mà chạnh lòng…

Nguồn: https://sociercise.com

Xem thêm bài viết khác: https://sociercise.com/cong-nghe